Thư Bạn Đọc

DẠO BƯỚC VƯỜN VĂN

TRUYỆN NGẮN

Nan y

Nan y

N hà văn Kang Young-sook quê ở thành phố Chuncheon tỉnh Gangwon. Tốt nghiệp Khoa Sáng tác, Đại học Nghệ thuật Seoul. Bắt đầu gia nhập làng văn năm 1998 với truyện ngắn “Bữa cơm tháng Tám” đoạt giải Cây bút Trẻ của báo Seoul Shinmun. Ngoài ra, cô còn nhận được nhiều Giải thưởng Văn học khác như Giải thưởng Văn học báo Hankuk Ilbo, Giải thưởng Văn học Baek Sin-ae, Giải thưởng Văn học Kim Yu-jeong. Tác phẩm đã in: tập truyện ngắn Lung lay (2002), Lễ hội mỗi ngày (2004), Đen trong Đỏ(2009), Đêm tập tạ (2011), Văn chương xám (2016) và các tiểu thuyết Rina(2006), Writing Club (2010), Những cô bé Teletubbie buồn và vui (2013).
Truyện ngắn “Nan y” dưới đây đăng trong Tuyển tập truyện ngắn thứ năm Văn chương xám của cô.

Jin-uk đang sống cuộc đời tưởng chừng sẽ không có khả năng xảy ra việc tệ hại nào. Thế rồi bỗng nhiên một ngày vô cùng tình cờ, trong buổi họp mặt tối như thường lệ, anh được xem chỉ tay. Người xem chỉ tay cho anh là một người đàn bà đang sống chung với một người bạn tham gia buổi họp mặt hôm đó. Bờ vai tròn thoai thoải của người đàn bà và bầu không khí nhàn nhã quá mức khiến anh có cảm giác bị trấn áp. Chị ta có vẻ chẳng giống chút nào với người bạn nhỏ con, nhưng về phương diện nào đó hai người họ lại rất hợp nhau. Vừa xoay vòng ly rượu vang, tất cả từng người một chìa bàn tay ra cho người đàn bà xem. Bọn họ không phải là không có nghề ngỗng, cuộc sống thì đầy đủ, vậy không hiểu còn tò mò điều gì, đến những người bạn thường gặp cũng trở nên xa lạ như người chưa từng quen biết. Dù sao Jin-uk vốn không tin lắm vào những câu chuyện bói toán kiểu như vậy nên định bụng không muốn làm hỏng bầu không khí của buổi tiệc rượu. Đến lượt của anh. Người đàn bà hết nhìn vào tay phải lại sang tay trái của anh một lúc lâu. Lâu đến độ các người bạn khác đợi chán chuyển sang tán chuyện khác. Và rồi người đàn bà nói gì đó, mà theo trí nhớ của Jin-uk thì đấy là những lời gần với định nghĩa về chỉ tay. Chuyện của những bạn không liên quan gì đến cuộc sống của bản thân, chuyện xảy ra đối với các thành viên trong gia đình thể hiện thành đường nét trong lòng bàn tay, và đó gọi là chỉ tay. Nhưng tại sao những chuyện xảy ra với người khác lại thể hiện trên tay của anh chứ?

Jin-uk định rút tay lại. Anh muốn chấm dứt việc này. Ai đó phải cất lời trước thì chuyện hài hước này mới kết thúc, nhưng anh đoán người đó phải là mình. Đến đây thôi vậy. Thật ra Jin-uk muốn nhìn về phía người bạn để nói chứ không phải vào mặt người đàn bà xem chỉ tay. Này, cậu hãy dắt cô ta biến đi. Tự dưng ở đâu ra mà bày đặt trò xem chỉ tay. Các ly rượu vang cất tiếng leng keng lắng đọng bầu không khí, giờ hết chỗ dùng nên tụ nhau giữa bàn. Mọi người bắt đầu rót soju pha vào bia. Người đàn bà lại cất giọng nói. “Sao không thấy gì nhỉ? Không có gì cả.” Tuy không phải chỉ bởi lời nói đó, nhưng Jin-uk không thể uống rượu, không thể ăn mồi, cũng không thể đứng dậy trước. Anh định ngồi yên như vậy, thản nhiên như không nghe thấy gì. Một lát sau, máu nóng dồn lên hai bên tai như muốn nổ tung ra. Không nhìn thấy tương lai. Là chính bởi lời nói đó. Tiếng cười đùa, tiếng nhai thức ăn, tiếng chân của nhân viên phục vụ rượu, tiếng nhạc gần như là tiếng ồn, tiếng chuông điện thoại và cả tiếng nói chuyện điện thoại, anh không thể chịu đựng bất cứ thứ nào. Điều anh không thể chịu đựng nhất là bản thân anh đang hoảng hốt. Trong khoảnh khắc, Jin-uk rơi vào cảm giác bị chôn vùi, bị chà xát dữ dội bởi một thứ gì đó tàn nhẫn, bao la vô hạn không rõ hình thể. Dù sao, Jin-uk cũng nhận lấy danh thiếp của người đàn bà như các bạn khác và nhét nó thật sâu vào túi rồi rời khỏi nhà hàng trước tiên.

Jin-uk đã làm việc ở ngân hàng H một thời gian khá dài. Nhưng Jin-uk không phải là một nhân viên ngân hàng bình thường, chăm chút kỹ ngoại hình và ngoan ngoãn ngồi một chỗ. Anh đã làm việc một cách xông xáo và trở thành mẫu hình cho người khác. Anh tràn đầy tự tin và tự an ủi mình rằng không có vấn đề gì xảy ra.
Vài năm trước, vào một ngày vừa qua năm mới không lâu. Có tiếng vỏ của bánh xe hơi trơn trượt rẹt rẹt ngoài bãi đậu xe trước ngân hàng đang phủ trong tuyết trắng. Một người bước ra khỏi cửa ngân hàng và hai người khác bước vào. Các nhân viên ngồi quầy bận rộn tiếp khách hàng mỗi lúc một nhiều hơn. Lúc đó, một người phụ nữ mặc áo khoác đen bước vào. Người mặc áo khoác đen là chuyện thường thấy. Nhưng màu đen đó kỳ lạ, sắc đậm hơn như màu nhựa than đá, vừa có vẻ lấp lánh. Jin-uk đang ngồi ở bàn sau quầy, khi chạm phải ánh mắt của người khách đó, không hiểu sao anh đứng dậy, bước ra sảnh. Và hướng dẫn người khách đó sang một quầy đang trống. Sau khi ngồi xuống ghế, người phụ nữ vẫn không mở miệng nói gì, chỉ nhìn xuống bàn tay của mình. Hai tay người phụ nữ đan xen vào nhau, những móng tay được sơn màu trong suốt nhưng nhìn có vẻ giản dị. Rồi người phụ nữ bắt đầu mở lời và kỳ lạ Jin-uk càng lúc càng tập trung vào lời của cô ta. Người phụ nữ bảo rằng sắp ra nước ngoài và yêu cầu nâng hạn mức tín dụng lên tối đa có thể. “Tôi cần tiền. Tôi phải ra nước ngoài một thời gian dài. Nhưng giờ tôi có việc bận phải đi sẽ quay lại sau. Nhờ anh xử lý giúp tôi.” Người phụ nữ đứng dậy, để lại sổ tài khoản và con dấu lên quầy. Một thái độ uy phong quá mức như là người đi rút tiền gửi của mình. Jin-uk nhìn qua lịch sử tín dụng của người phụ nữ trên màn hình máy tính. Tệ nhất. Không có tiền vào tài khoản định kỳ mà cũng hầu như không có tiền gửi tiết kiệm. Anh không hiểu cô ta lấy tiền đâu để đi nước ngoài nhưng bỗng nhiên cảm thấy tò mò. Dù sao, ngay khi người phụ nữ quay người định bước ra ngoài, anh lớn tiếng gọi lại. “Thưa quý khách, có chỗ cần phải viết tay ạ. Chị vui lòng đợt một chút, ký tên rồi hãy đi ạ.” Khách hàng bước vào ngân hàng mỗi lúc một đông hơn. Trong lúc đó người phụ nữ đã thực hiện mấy cuộc gọi, toàn là lời chào tạm biệt vì sắp rời xa Seoul. Jin-uk lại nhìn người phụ nữ nhưng cô ta không nhúc nhích gì, chỉ ngồi yên trên ghế. Anh kiên nhẫn đợi cho đến khi nhân viên phụ trách xử lý xong giấy tờ của người khách trước. Trong lúc đó, một mùi hương kỳ lạ cứ bám riết lấy đầu mũi của anh. Mùi hương như xộc vào mũi ấy vẫn đeo đẳng. Thứ mùi hương không hợp chút nào với hình ảnh mộc mạc, tạo cảm giác như hình ảnh của một con hổ lởn vởn sau khuôn mặt giản dị kia. Sau này anh mới biết đó, đó là mùi nước hoa đặc trưng mà người phụ nữ thích. Mùi hương tạo cảm giác như người xảo quyệt khiến anh khá khó chịu. Cho đến lúc đó, anh không thể đoán được những việc sẽ kéo đến cùng với mùi hương này. Việc của người khách trước vừa xong, anh vội bảo với nhân viên ngồi quầy, người nhân viên vừa thoát khỏi giai đoạn ‘lính mới’ tỏ rõ thái độ ngạc nhiên trước hành động cấp trên xen ngang vào việc của mình. Người phụ nữ định đứng dậy thì anh vội vàng rút danh thiếp trong túi trên áo vest ra chìa cho cô. Đó là danh thiếp rất hiếm khi đưa cho người khác, trên đó có ghi số điện thoại di động. Jin-uk biết rõ những đụng chạm như vậy là chuyện rất bình thường, và người ta không dễ kết duyên với nhau qua những việc cỏn con như vậy. Thế nhưng Jin-uk đã không thể chia tay với Su-yeon, người khách đó trong một thời gian rất lâu.

Su-yeon ngồi trong hàng rong giữa chợ truyền thống ăn mì kalguksu. Một mình đi lại và ăn uống thế này chỉ mới là chuyện gần đây. Cô đọc ở một tạp chí nọ đã khảo sát món ăn mà người ta nhất định muốn ăn trước khi chết, và một diễn viên nổi tiếng đã lớn tuổi trả lời là món mỳ kalguksu làm từ đậu đỏ. Cô tưởng tượng nước dùng của món mì đó thấm qua làn vải trắng, và hình ảnh đó chẳng hiểu sao lưu lại thật lâu trong đầu cô. Su-yeon nhớ mỗi khi hỏi chuyện thời bé, mẹ cô thường kể về món mì kalguksu đến phát chán. “Hồi con còn nhỏ, nhà mình suốt ngày chỉ ăn mì thôi. Không phải là phần mì ngon và sạch được treo phơi trên các tấm ván thông. Mà là các mảnh vụn hai đầu được cắt ra, luộc rồi trộn với nước tương và muối mè ăn. Ngoài ra không có gì khác. Mẹ còn lo chỉ ăn mì không biết tụi con có sống nổi không. Mẹ sợ những đứa con mẹ đẻ ra chỉ ăn mì mà chết.” Su-yeon không hiểu sao mỗi lần nhớ lại lời nói đó của mẹ thì nước miếng trong miệng lại chảy ra.
Đi qua con hẻm dẫn vào chợ truyền thống, và leo lên con đường hơi dốc khoảng mười phút thì đến chung cư nơi Su-yeon sống. Nhưng mỗi khi đi ra ngoài quay về, Su-yeon không về nhà ngay mà luôn đi tới đi lui ở đầu chợ. Khi đi mua sắm túi xách hay mỹ phẩm hàng hiệu xong cô cũng không về căn hộ của mình ngay mà đi lòng vòng ở chợ. Cảm giác trống vắng không thể lấp đầy bằng việc mua sắm ở siêu thị cao cấp chỉ có thể giải quyết khi ăn món chiên hay bánh gạo cay teokbokki. Sau khi mua mấy củ khoai lang còn sót lại hay một đống xà lách và cho vào túi nylon đen, nhét vào túi xách, cô ngước nhìn căn hộ chung cư của mình như nhìn nhà của người khác. Bên cạnh chung cư cũng lại là chung cư, bên cạnh khu dân cư lại đang xây một khu dân cư khác.
Ngoại trừ những tòa nhà chung cư mọc lên cao sau dự án phát triển khu phố mới, tất cả các ngôi nhà còn lại đều lụp xụp, méo mó. Ông chủ cửa hàng bé tẹo ngồi trước tivi, cúi mặt xuống tờ báo thỉnh thoảng lại đẩy mắt kính lên. Lúc nào ông cũng ngồi ở tư thế đó nhưng khi Su-yeon bước vào cửa hàng, ông liền ngồi bật dậy bắt tay cô và bắt đầu tán chuyện. Hễ mở miệng ra, ông lại khoe khoang mình đã làm việc chăm chỉ nuôi cả hai đứa con vào đại học. Su-yeon vừa bước vào cửa hàng, sau khi bắt tay cô ông không hỏi gì, mở một chai nước suối nhét vào tay của Su-yeon rồi lại nhìn vào tờ báo. Su-yeon ngồi xuống chiếc ghế gỗ tròn, ghé miệng chai vào miệng và uống nước. Sao mình lại ngồi trên chiếc ghế gỗ tròn trong cửa hàng tối tăm và đầy mùi này nhỉ. Su-yeon súc miệng bằng ngụm nước vừa uống và nghĩ. Ông chủ cửa hàng ngoáy mũi, vân vê những thứ từ trong mũi ra và phủi lên tờ báo. Một vài người khách đẩy cửa bước vào.

“Có báo không?”
“Có soju Andong không?”
“Lần trước thấy có mà hôm nay sao không thấy, đường đen ấy.”
“Tôi muốn mua một ít miến rong.”
Nếu có ai đó bước vào và mở miệng, ông chủ cửa hàng lại tuôn lời như vòi nước. “Tôi đã mở cửa hàng bé xíu này vậy mà nuôi ba đứa con vào đại học. Một đứa thì đi du học tận Mỹ và sống luôn ở đó.” “Thế ạ,” Su-yeon gục gặc đầu. “Lần trước ông đã kể chuyện con cái cho cháu nghe rồi mà. Thôi đừng kể nữa ạ.” Su-yeon vừa nói to, ông lão đã liếc xéo cô. Cả đời bán ở cái cửa hàng bé xíu này, nuôi con, cho con ăn học, đó là cuộc đời của ông, còn Su-yeon chỉ là người ngồi đây, bất động trên chiếc ghế gỗ tròn màu vàng trong cửa hàng. Su-yeon cúi nhìn chằm chằm vào túi giấy to bên trong đựng chiếc túi hàng hiệu đang đặt trên sàn nhà xi-măng đen kịt. Lúc đó, ông già lại cất giọng. “Bọn dở hơi kia không biết là dân số Seoul đang ngày càng giảm đi. Chẳng ai thèm sinh con, thế mà xây mãi cả đống chung cư để làm gì không biết. À, trong báo này có nói đây.” Ở công trường xây dựng đầy tiếng ồn đào đất. Nền đất nhiều đá nên tiếng ồn nhiều. Su-yeon định mở miệng hỏi điều đó có nghĩa là gì nhưng rồi lại thôi. Cô nở nụ cười chua chát. Thật ra trong suốt hai mươi bốn tiếng vừa qua, Su-yeon chỉ nghĩ đến Jin-uk. Những lời xỉ vả, những lời xỉ vả, những lời xỉ vả. Bởi những lời xỉ vả nối tiếp nhau đó mà sự hòa hợp giữa hai người đã hoàn toàn biến mất. Mặt mũi nhăn nhó, còn cơ thể thì kiệt sức không thể nói nên lời. Ước gì Jin-uk chết biến đi. “Đã biết tất cả những hành động xấu xa của tôi, thì chết đi, biến đi.”

Su-yeon ngồi trên chiếc ghế gỗ tròn màu vàng, vừa lẩm bẩm một mình như diễn viên kịch. Phía trên đầu ông chủ cửa hàng xuất hiện dòng tin tức về một người đàn ông nào đó trong khi cãi nhau với vợ vì vấn đề sinh hoạt phí đã ném đứa con 10 tháng tuổi. Ngay sau đó là lời bình của phát thanh viên bảo rằng anh ta tưởng nhầm đứa bé thành búp bê. Đứa trẻ sinh ra hoàn toàn không biết cha mẹ của mình là những kẻ không tiền. Giả dụ có biết thì cũng không thể không bị đẩy ra khỏi tử cung như cái mở nút chai hình xoắn ốc càng xuống dưới càng mở rộng. Su-yeon hiểu vị thế của đứa trẻ. Nhưng Jin-uk thì không thể hiểu. Su-yeon bị thu hút bởi Jin-uk là nhân viên ngân hàng. Vì là nhân viên ngân hàng nên cô mong anh sẽ thỏa mãn các nhu cầu tiêu dùng quá mức của mình và sẽ biến tài khoản hay những món nợ của cô về lại tình trạng bình thường. Chỉ cần bấy nhiêu thôi.

“Bọn bây uống rượu giỏi thế.”
Bốn người đang ngồi bàn bên cạnh đang ăn thịt. Người đàn bà trông có vẻ là mẹ nói như thế với mấy đứa trẻ. Jin-uk và người bạn thời cấp ba cũng đang ngồi uống rượu nhắm với thịt ở bàn bên. Người bạn dùng đôi đũa đang gắp thức ăn của mình trở thịt, và sau đó gắp vào dĩa của Jin-uk.
“Vậy giờ cậu nghỉ ngân hàng thì làm gì hả? Cậu này, có phải ba mươi mấy nữa đâu mà bỏ việc.”
Jin-uk cảm thấy khó chịu với không khí ở thành phố D. Anh luôn cảm thấy bức bối vì bầu không khí như ai cũng biết rõ số đũa của nhà người khác, bầu không khí nặng nề như tất cả cùng một màu sắc và cân nặng. Chính vì vậy mà anh luôn ghét về quê. “Thôi, được rồi. Mà thằng này, đừng có dùng đũa của cậu mà trở thịt. Ghê quá.”
Jin-uk vờ tức giận với bạn nhưng ánh mắt vẫn để sang bàn bên cạnh.
“Con gái phải ra dáng con gái. Con gái mà uống rượu nhiều quá không được.”
Người đàn bà có vẻ là mẹ nói với cô gái có vẻ là con gái. Người con gái cột tóc, sau khi uống cạn ly soju tiếp tục nhận rượu từ người đàn ông ngồi bên cạnh rót cho. Bảo là một gia đình bốn người bình thường thì có gì đó hơi lạ. Người bạn vẫn tiếp tục dùng đũa của mình trở thịt, mặc cho Jin-uk có thích hay không.
“Uống rượu giỏi là tốt. Có uống rượu giỏi thì cái nữ tính cũng có bỏ chạy, biến mất đi đâu mà.”
Giọng người đàn ông đậm chất phương ngữ đặc thù của thành phố D.
“Bọn bây thôi uống, ăn cơm đi.” Người đàn bà có vẻ là mẹ nói.
“Bà nói gì vậy. Gọi thêm thịt đi.” Người đàn ông lên tiếng.
“Bọn bây thôi uống, ăn cơm đi.” Người đàn bà có vẻ là mẹ vẫn nhất định không chịu thua.
“Ăn thêm thịt đi.” Người đàn ông cũng nhất mực không kém. Người bạn cũng khẽ liếc nhìn sang bàn bên cạnh rồi tiếp tục dùng đũa của mình trở thịt.
“Mình à, thôi không ăn nữa. Bọn nhóc no rồi không ăn thêm nổi nữa đâu.” Người đàn bà có vẻ là mẹ vừa nhăn mày vừa nói. Tức thì người đàn ông cắt lời.
“Nói gì vậy, này cô ơi, cho thêm bốn phần thịt sườn. Ăn thịt thêm đi. Bọn con ăn thêm đi.”
Nhân lúc đó, người con gái đã uống hết ly soju khác.
Jin-uk bước ra khỏi quán để hút thuốc. Nhiệt độ bình thường vào ban ngày đến tối đã trở bên lạnh như đá. Jin-uk đứng cuối tòa nhà hút thuốc, quay lại nhìn về phía tiếng điện thoại. Người con gái ngồi bàn bên cạnh mở cửa bước ra, rẽ ở góc tòa nhà và đang đứng trước bức tường. Và rồi cô ta châm thuốc hút vừa rút điện thoại ra. Jin-uk vờ như không thấy và tiếp tục hút thuốc.
“Trong các loại thịt, thịt sườn là rẻ nhất. Ăn vỡ bụng cũng chỉ chưa đến một trăm ngàn won. Đã mua cho ăn thì đừng keo kiệt.”
Phía sau khu rừng chung cư cao tầng đối diện, bên trên sườn đồi có ánh đèn sáng chói tụ lại tưởng chừng sắp vỡ tung ra. Bây giờ toàn bộ khu phố đó đã trở thành đối tượng tái phát triển nhưng phía trên ngọn đồi vẫn còn sót lại vài mái nhà. Các anh chị tất cả đều ăn vội bữa sáng và mỗi người gói từng hộp cơm của mình mang theo, như nhảy ra từ các ống nhỏ và chạy nhanh xuống con đường phía dưới. Căn phòng chật hẹp tưởng chừng muốn vỡ tung và con hẻm nhỏ đó, Jin-uk đã muốn xóa khỏi trí nhớ. Việc vào làm trong ngân hàng và leo lên vị trí như mục tiêu đã đặt ra và vì thế mỗi ngày mỗi ngày anh đều nhắc nhở mình về điều đó. “Tôi muốn trở thành giám đốc ngân hàng! Tôi muốn trở thành giám đốc ngân hàng tầm cỡ quốc tế!”
“Woody Allen? Cái người là diễn viên điện ảnh hay đạo diễn gì đó à? Đừng lo lắng, không phải là người như vậy. Nhưng khỉ gió, gì mà Woody Allen chứ. Chỉ là ông già lắm tuổi nhà quê thôi.”
Cô gái dùng gót giày thể thao dẫm đầu điếu thuốc dưới đất vừa nói.
“Tớ phải quay vào đây.”
Cô gái lấy chai nước khử mùi hôi miệng từ trong túi ra xịt xịt. Cô đi đến trước cửa, liếc nhìn Jin-uk đang đứng ở đó. Ánh mắt đầy sự đối kháng.
Anh quay về chỗ ngồi thì người bạn lại tiếp tục.
“Cậu điên rồi à. Thằng quá bốn mươi rồi còn định về hưu non.”
Người đàn bà có vẻ là mẹ ở bàn bên cạnh cũng không ngồi yên.
“Mùi thuốc lá ở đâu nhỉ?”
Cô gái vẫn nhìn xuống và trong khoảnh khắc Jin-uk thốt nhiên nhìn về phía người phụ nữ dường như là mẹ và nói.
“À, xin lỗi. Tôi vừa ra ngoài hút thuốc vào.”
Người đàn bà có vẻ là mẹ nở nụ cười tươi hướng về phía Jin-uk.
Mỗi khi giọng người bạn ngồi phía trước la trách Jin-uk càng lớn, cô gái ngồi bàn bên cạnh quay mặt từng chút một nhìn về phía bàn bên này. Khi bắt gặp ánh nhìn của Jin-uk, cô ta lại quay mặt về bàn của mình.
“Cậu cô đơn đúng không? Cô đơn đúng không nào? Thằng này, những thằng khác thì con cái đã lớn hết, vào đại học rồi, còn cậu kết hôn cũng chưa xong. Hay tớ phải gọi ai đó cho cậu ngủ cùng hả? Cô đơn đúng không nào? Cậu cô đơn phải không? Thằng này. Đồ ngốc.” Khi hai người cuốc bộ đến sảnh khách sạn cách quán ăn chưa đến năm phút, người bạn giữ tay Jin-uk lại và nói. Cái miệng đầy mùi tỏi kề sát vào tai, cọ cọ vào má anh thật khó chịu. Hai người nắm chặt vai nhau, ôm từ biệt thật lâu. Jin-uk kéo một nửa rèm cửa sổ lên và nằm lăn ra giường. Tiếng ồn xe cộ, những tòa nhà cao tầng, ánh sáng đèn, giờ thành phố D đã trở thành thành phố cỡ lớn. Các anh em của Jin-uk tất cả đều đã rời thành phố D và định cư ở những thành phố khác. Khi bố anh mất, các anh em và con cái của họ tụ về thành phố D. Các anh em của Jin-uk không một ai tỏ vẻ buồn như những kẻ không cha mẹ, không nguồn cội. Nhìn linh cữu của cha nằm đó mà ai cũng có vẻ mặt như thể để quên đồ gì quý giá ở nhà. Tất nhiên anh cũng không khóc. Phòng khách sạn bên cạnh vang tiếng mở cửa và tiếng mở tủ áo. Nghe cả tiếng bước chân, tiếng cửa cót két. Jin-uk không ngủ được nên mặc áo khoác và bước ra ngoài. Anh đi một vòng qua sảnh khách sạn vắng tanh, quá cà phê không bóng người và xuống cả phòng xông hơi ở tầng hầm. Hết giờ mở cửa phòng tắm xông hơi. Jik-uk định về phòng rồi nghĩ thế nào lại quay gót, đẩy cửa khách sạn và bước ra ngoài. Anh vào cửa hàng tiện lợi mua thuốc lá. Những đứa trẻ đang ăn mì gói.
“Này chú ơi.”
Đúng lúc Jin-uk bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, đang định đẩy cửa bước vào sảnh khách sạn. Là cô gái hút thuốc ở quán thịt.
“Chú cho cháu ít tiền được không ạ?”
Jin-uk bật cười khi nghe lời cô bé hỏi.
“Lần sau.”
Anh phải nói điều gì nhưng không biết nói thế nào nên vô tình bật ra câu đó, “lần sau”. Cô gái không từ bỏ, đi theo anh đến tận sảnh khách sạn. Anh mở ví ra, rút hết tiền trong đó đưa cho cô bé. Cô gái vẻ mặt hí hứng, rút điện thoại ra và đi mất.
Anh tháo giày ngồi xuống ghế sofa cạnh bàn và rút một phong bì trắng từ túi trong áo vest ra. Trong đó là tờ giấy có vẽ chỉ tay màu xanh trên nền giấy trắng. Anh làm theo lời người phụ nữ xem chỉ tay, lau sạch hai lòng bày tay bằng khăn giấy sau đó thổi hơi vào. Quan trọng là làm khô không để còn nước. Sau đó lấy con dấu mực in mua ở cửa hàng văn phòng phẩm đang ở trong túi xách ra, nhấn vào bảng mực và sơn lên hai lòng bàn tay. Anh giơ hai tay lên cao và vẫy vẫy, sau đó tìm tờ giấy. Không có giấy. Jin-uk nhìn thấy tấm ga trắng trải giường không nếp gấp và ấn hai tay xuống đó. Rồi anh nhìn chằm chằm vào tấm ga như muốn xuyên thấu qua, vừa mong những đường nét mỏng sẽ hiện ra trên tấm vải trắng kia.

Cả thế giới phủ trong tuyết trắng. Xe vừa chạy vào đường quốc lộ, Jin-uk cắm ống hút vào lon bia mua ở cửa hàng tiện lợi và hút như đang uống thuốc bắc. Những thứ giống như gai, giống như cành cây trồi lên từ dưới đường vượt khỏi hàng rào sắt, vươn lên đâm thủng phong cảnh phủ tuyết trắng. Và trên đó những chú chim đang tụ lại. Một chiếc xe tải thân màu đỏ đậu trước đèn tín hiệu. Đó là chiếc xe tải Coca-Cola chỉ có logo là màu đen. Anh chạy theo chiếc xe tải Coca-Cola một lúc. Từ khi nào thiết bị định vị không còn hoạt động. Jin-uk dừng xe vào bãi đất trống bên cạnh đèn tín hiệu. Anh nhìn chiếc xe tải khắc logo Coca-Cola biến mất vào trong cảnh tuyết trắng phủ. Jin-uk bắt đầu bước đi một cách vô định.
Một nhóm các cô gái mặc áo len màu xanh dương tụ tập quanh một chiếc hố nước đã khô. Trông bộ dạng chiếc váy giống nhau và đôi giày gót bằng to có thể đoán đó là các y tá. Các cô gái liếc nhìn Jin-uk đang đứng phía bên kia hút thuốc và xé túi ni-lôn bọc các thùng nhựa. Và rồi họ đổ thứ gì đó trong những chiếc thùng nhựa màu xanh xuống chiếc hố, vừa bịt mũi lại. Jin-uk rút điếu thuốc mới ra và châm lửa. Các cô y tá ngồi thành hàng trước miệng hố, để lộ cả đùi ra. Họ định tháo đôi giày đang như muốn tuột ra trên nền đất nhão nhoẹt. Jin-uk loạng choạng bước về phía các cô y tá. Mái tóc trước của các cô gái thảy đều dựng đứng lên trời, một làn gió xen lẫn hoa tuyết thổi qua. “Tháng sau tôi sẽ mở tài khoản tiết kiệm.” Một trong số các cô y tá vừa vuốt mái trước sang một bên vừa nói. “Cậu đãi mọi người một bánh pizza.” Các y tá trao đổi với nhau những lời hội thoại như vậy. “Hãy nói với giám đốc bệnh viện làm đông lạnh thêm. Nhìn kia xem, vẫn còn nhúc nhích. Thật ghê tởm.” Một cô y tá vừa chỉ tay xuống hố vừa nói.
“Này. Đằng ấy? Không được bước vào đây. Đây là bãi xử lý rác thải của bệnh viện.” Một người đàn ông đeo khẩu trang xuất hiện xua tay và hét về phía Jin-uk. Anh ta giống một nhân viên của công ty phòng ngừa bệnh đứng một mình trên cánh đồng, tràn đầy tinh thần trách nhiệm. Đó là một bãi đất trống không rõ mục đích sử dụng được bao quanh bằng những bức tường màu xám. Cuối tường có hai ba chiếc xe tải đang đậu, một bên xếp đầy những chiếc thùng nhựa và các thùng giấy. Jin-uk chậm rãi rời khỏi bức tường và đi ngang qua các cô y tá đang ngồi trước xe tải. Anh muốn nói gì đó với các cô y tá nhưng hơi ngượng ngập không biết nói gì. “Muốn trở thành y tá thì phải giỏi toán học phải không ạ?” Tự dưng Jin-uk hỏi, còn các cô y tá thì nghiêng người ra sau vừa cười khúc khích.

Nhà của người bạn nằm trơ trọi bên đường. Jin-uk phải gặp mẹ của bạn. Bà đã già đến độ tai và mũi đều không còn tinh tường. Tất cả những chuyện khác bà không nghe ra nhưng thật kỳ lạ tên con trai thì bà nghe ra ngay. Nhưng đến đó là hết. Jin-uk đành nhanh chóng từ bỏ cuộc hội thoại và nằm lăn ra sàn nhà ấm. Khi anh ngủ một giấc rồi tỉnh dậy, người mẹ đang ngồi nhìn anh. Nhìn thế nào cũng không thấy bà và người bạn giống nhau điểm nào. Nếu có, chỉ là hình dáng nhìn ngang ngồi hơi cúi đầu của hai mẹ con. Người Jin-uk đẫm mồ hôi, cổ khô cứng và môi nứt ra. Người mẹ già không nói lời nào chỉ ngồi bên cạnh anh khâu vớ, nhặt mớ rau khô héo trông như côn trùng, ho khan và hút thuốc. Jin-uk ngủ rồi lại ngủ. Có lúc anh cảm tưởng như Su-yeon đến nằm bên cạnh anh, chạm môi nhau và bàn tay lạnh sờ bụng anh. Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy ấm áp. Nhưng dù anh có cố chạm môi đến đâu cũng không thể chạm đến gương mặt của cô, tay không thể chạm đến người cô. Tự lúc nào Su-yeon biến mất và thay vào đó là người mẹ già đang sờ chân anh, anh giật mình tỉnh dậy. Cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng như một tờ giấy.
Khi anh tỉnh giấc lần nữa với cảm giác chiếc áo sơ-mi ướt đẫm thì có thêm một người nữa ngồi trong phòng. Jin-uk ngồi bật dậy. “Tôi là chú của nó. Anh tôi đi sớm. Nó mà ở đây thì tốt biết mấy.” Hình như ông đang nói chuyện về K nhưng mẹ của K vẫn không nói lời nào. Trong khi chú của K và mẹ của K cùng ngồi hút thuốc, Jin-uk mãi mới đẩy được chiếc cửa khập khiễng và bước ra ngoài. Con đường, ngọn núi, phía trước tất cả đều tăm tối nên không thể thở. “Chị, đi ngủ thôi. Tôi về bên kia đây.” Một lát sau chú của bạn đi ra mang giày và bước vào màn đêm vừa nói vọng lại. “Ngày mai tôi sẽ mang một chai rượu sang. Làm một ly. Cậu đừng đi hãy ở lại một ngày.” Hình bóng của chú K biến vào màn đêm nhưng vẫn còn vang tiếng bước chân của ông. Jin-uk rút phong bì tiền mà K nhờ chuyển và đặt xuống sàn nhà dưới tường.

Su-yeon đứng ở cửa ra vào tàu điện ngầm. Vừa ra khỏi cửa ga thì trời mưa nên cô không thể bước ra đường. Người phụ nữ gọi điện thoại với Su-yeon bảo rằng mình đến từ Trung Quốc. Dạo này cái gì cũng đến từ Trung Quốc nên cô tin và nghĩ sẽ uống thuốc với rượu Trung Quốc gần 50 độ.
“Kết thúc rất nhanh. Những người đã dùng qua đều nói như vậy cả ạ.”
Su-yeon không thể tin lời của người phụ nữ đến từ Trung Quốc. “Vậy những người đã chết đều sống lại và nói như vậy à.” “Không, không phải như vậy. Ở Trung Quốc đã thí nghiệm trên động vật rồi ạ. Toàn là thí nghiệm nghiêm ngặt. Cái này chắc chắn.” Dầu sao, Su-yeon cũng quyết định gặp người phụ nữ đến từ Trung Quốc. Không phải nói rằng mua thuốc thì cô sẽ uống cái đó ngay hay định sẽ uống, mà chỉ là cô muốn phòng trường hợp Jin-uk nói lời tuyệt vọng nhất, cô sẽ không biết làm gì nhưng đã có sẵn thuốc trong người. “Tôi không biết nơi nào ngoài Jongno. Tôi sẽ đợi bên ngoài cửa tàu điện ngầm.” Người đàn bà Trung Quốc nói.
Su-yeon và những người thợ ở công trường đứng thành hàng dưới mái hiên của một cửa hàng điện thoại. Khói thuốc lá họ hút bay sang phía Su-yeon. Những người thợ trong bộ dạng cả tay cả áo cả giày tất cả đều phủ bụi xám hút thuốc lá như thể để chết sớm. “Ashy brown thế nào? Màu tóc như thế có vẻ hợp với chị đấy ạ.” Tự dưng cô thấy váng tai. Đó là lời mà người thợ làm tóc luôn nói khi cô đi nhuộm tóc nhưng Su-yeon không hiểu “ashy” là màu gì. Nhưng giờ lời nói đó không cần giải thích cô cũng hiểu. Những người thợ đang nói lảm nhảm kế bên cô, không nhuộm màu nhưng vì luôn bị phủ trong bụi xám nên tự động màu tóc họ cũng trở thành màu nâu xám “ashy brown”. “Tiền nợ thẻ tháng này chẳng cười nổi.” Một người thợ nhỏ con vừa rít thuốc vừa nói. “Suốt ngày chỉ được cái đào đất để làm giàu cho công ty thẻ.” Lần này là lời của tóc xoăn khá to cao kế bên. “Giá mà bị chôn luôn trong lòng đất kia thì tốt biết mấy. Hoặc là cho nổ tung công ty thẻ.” Người thấp con vừa hất cằm về phía công trường mở rộng ga tàu điện ngầm vừa nói.
Mùi bụi tỏa ra từ thân thể của những người thợ, mùi bùn đất, và hơi ẩm chảy từ lòng đất hòa lẫn với mùi dầu xộc vào mũi. “Thêm nữa chắc không sống nỗi.” Không biết ai đó đã thốt ra. Trong khoảnh khắc Su-yeon bước vội ra đường đến bên chiếc máy bán hàng tự động mua một chai nước suối và mở ra uống. Dòng nước không ấm cũng không lạnh chảy qua cổ, cô nhìn công trường tàu điện ngầm. Công trường được vây quanh bằng container đầy sắt và ván gỗ rung lắc, trong giây lát đó Su-yeon đánh rơi chai nước và ngồi sụp xuống. Nghe tiếng nổ vang lên và tiếng người la thất thanh từ phía công trường. Những người thợ đang đứng dưới mái hiên vội chạy về phía công trường. Su-yeon ngồi hai tay ôm lấy đầu. Cô đã không thể gặp người phụ nữ đến từ Trung Quốc.

“Chị nhuộm tóc màu ashy brown là đẹp nhất ạ.” Người thợ làm tóc vừa quấn tóc của Su-yeon vào ngón tay vừa nói như vậy. Su-yeon bảo người thợ làm tóc hãy làm theo ý của cô ta. Su-yeon ngồi yên trên ghế, phó mặc tóc và vai cho người thợ. Cô nhắm mắt một lúc thì chìm vào giấc ngủ và khi đầu gối hơi run khiến cô giật mình tỉnh dậy. Cô nhìn vào người trước gương và giật mình lần nữa. Cô luôn thích mỗi lần thay đổi diện mạo thế này và thoát ra khỏi cái tôi trước đó. Như vậy cô có thể thở giữa những khuôn mặt cô quen biết và những khuôn mặt cô muốn. Su-yeon quay về nhà, ngồi dựa vào chiếc tủ khảm xà cừ rộng ba mét. Chiếc tủ khảm xà cừ giống như ngọn thác khổng lồ phủ đầy sau lưng cô. Cô dồn sức vào sau lưng đẩy mình dựa vào chiếc tủ nhưng lại giật mình vì cảm giác sức nặng như chực đè sập xuống người. Su-yeon thả lỏng người đạp hai chân vào tủ, chống hai chân lên cao, nằm xuống sàn nhà và giang hai tay ra. Hai bên khóe mắt dòng nước chảy ra như vừa nhỏ thuốc mắt.
Cô bước ra phòng khách bật ti vi lên. Màn hình hiện lên cảnh các vận động viên thi môn xe trượt lòng máng đang chuẩn bị thi đấu. Một vận động viên tâm sự, “Bạn không thể tưởng tượng khi trượt với vận tốc gần 150 km/giờ thì cơn đau phải chịu đựng trọng lực lên cơ thể lớn cỡ nào. Nhưng sau khi kết thúc kỳ thi đấu, tôi lại cảm thấy nhớ cơn đau kinh khủng đó.” Bỗng dưng Su-yeon nhắm tịt mắt lại. Khán giả ở sân thi đấu xe trượt lòng máng đang đứng theo dõi các đội hai người hoặc bốn người nằm sáp người xuống mặt sân băng trượt với tốc độ nhanh cỡ nào. Chiếc máy quay gắn trên mũ bảo hiểm của vận động viên được phỏng vấn chạy theo vòng đua trong sân băng như đuổi bắt.
Công trường xây dựng chung cư ở khu phố mới đang trong giai đoạn cao điểm nên suốt ngày vọng tiếng đóng cọc vào lòng đất. Tiếng ồn như xuyên qua cơ thể cô và lan khắp căn hộ nên mỗi khi tiếng động càng lớn cô lại bịt chặt hai tai. Cô mơ giấc mơ bị rơi xuống sông, sau khi ra khỏi mặt nước vẫn không tìm thấy Jin-uk. Cô ngồi bên bờ sông khóc đến khô cả cổ. Cô lại mơ Jin-uk biến mất và chỉ còn mình cô bước ra khỏi mặt nước. Không có ác mộng nào hơn thế. Su-yeon tiếp tục khóc. Chỉ là vì khóc trong giấc mơ nên cơ thể không đau đớn hay tê dại như khóc trong hiện thực.

Su-yeon cầm danh thiếp của người đàn bà xem chỉ tay mà Jin-uk đưa cho lên tuyến tàu điện ngầm số 4. Cô từng đến Công viên Gwacheon và sân quần ngựa nhưng khi tàu điện ngầm tuyến số 4 chạy về hướng Ansan, cô thấy mình không nhớ gì về thông tin địa lý trên tuyến đường này. Văn phòng của người phụ nữ xem chỉ tay ở trung tâm Gwacheon. Một văn phòng nhỏ có hai chiếc bàn và một góc sảnh ngay cửa ra vào, bên cạnh kệ dép đi trong nhà dành cho khách, có một bình nước phía trên đặt hộp đựng danh thiếp. Những sợi chỉ màu trang trí trên trần nhà trông có vẻ hơi thần bí và tạo bầu không khí tươi sáng. Cô không muốn nói mình là người bạn gái của ai đó, hay đại loại như vậy. Người phụ nữ sau khi đưa cho cô tách trà, lau tay và sơn màu mực xanh lên lòng bàn tay cô như đã làm với Jin-uk cũng như với những người khác. Sau khi in mấy lần lên giấy trắng và sạch, cô ta lấy tờ giấy được in rõ nhất đặt lên bàn và mở to mắt ra bắt đầu nhìn. Sau khi nhìn một lúc lâu cô ta cầm chiếc bút trong tay. Chỉ tay màu đỏ, chỉ tay màu xanh, chỉ tay tạo thành một hình ảnh.
“Nghĩ xấu thì là xấu nhưng nếu biết trước điều xấu, cẩn thận phòng tránh là được.” Người phụ nữ vừa mân mê chiếc bình hoa hồng đặt trên bàn vừa nói. “Cũng có người không thấy gì. Điều đó có nghĩa là cái chết. Người không có tương lai. Người như vậy tôi phải nói chuyện thật lâu. Có như thế mới ra vấn đề. Nếu nắm được vấn đề thì không sao.” Su-yeon hỏi đi hỏi lại nhưng người phụ nữ chỉ nói cho một điều. “Về nhà đừng bật ti vi, đừng nghe nhạc, cũng đừng mở điện thoại. Một mình ở nhà càng tốt. Nếu có ai ở nhà thì hãy làm vào giữa đêm. Khi ở nhà không có ai, hãy ngồi yên lặng một mình và thử quan sát phản ứng của cơ thể. Nếu có phản ứng gì thì đó là phản ứng từ cơ thể, phản ứng từ tinh thần của mình nên hãy để yên như vậy. Đừng tự trách.” Su-yeon nhận từ người phụ nữ một quyển sách tiếng Anh phân tích về ảnh hưởng tinh thần nào đó không liên quan gì đến cô. Người phụ nữ hỏi cô có đọc được tiếng Anh không thì cô trả lời chẳng phải sách là để đọc hay sao và mang nó về nhà.
Trong khi đợi thang máy cô gặp người bán sữa chua và không hiểu sao lại có cảm giác thân quen. Trong thời gian ngắn ngủi đó người bán sữa chua đếm số chai sữa trong chiếc thùng có gắn bốn bánh đẩy. Su-yeon lấy can đảm. “Này cô ơi. Cô thấy tôi thế nào?” Câu trả lời nhận được ngay. “Cô nói gì? Cô vừa nói gì?” Su-yeon chỉ cười. “Không, chỉ là cô có thấy tôi kỳ lạ không?” Người bán sữa chua cười vừa nhìn như thể sao lại có người kỳ lạ và chìa một chai sữa chua về phía cô. “Cô uống cái này đi. Tôi không biết xe đẩy sữa chua lại hoạt động bằng điện. Vậy là sẽ đỡ vất vả.” “Kỳ lạ thật. Hôm nay toàn nói chuyện kỳ lạ. Thấy cô thế nào à, thấy bình thường. Tôi thấy rõ mà!” Su-yeon đặt chân lên thang cuốn đi xuống ga điện ngầm. Hàng loạt bờ vai xen lẫn nhau đi xuống ga. Những bờ vai xa lạ. Su-yeon không thể hỏi cũng không nghe gì về vận mệnh của Jin-uk.

Sau khi đánh răng và rửa mặt, Su-yeon ngồi lên ghế sofa giữa phòng khách. Theo lời người phụ nữ, cô tắt tất cả những thiết bị phát ra âm thanh. Người phụ nữ còn bảo thả lỏng cơ thể nhưng điều này hơi khó. Phải để tay vào đâu? Gác tay vào nhau, hay đặt yên lên đầu gối. Cô hết để kiểu này rồi chuyển sang kiểu kia. Cô cảm thấy thời gian trôi qua bên ngoài cửa sổ. Su-yeon tưởng mình như người đến trước bàn thờ để tưởng nhớ những người không biết tên, không biết phải làm thế nào. Cô muốn biết tâm hồn của mình ở đâu. Tâm hồn của cô đang rơi lăn lóc dưới sàn nhà. Không phải là tâm trạng nhớ Jin-uk hay buồn vì chia tay. Tất cả đều đáng sợ. Su-yeon thường mẫn cảm với tiếng ồn bên ngoài cửa sổ nhưng giờ cô không thể nghe thấy gì. Như thể toàn bộ tiếng ồn của công trường đã đồng loạt biến mất. Và rồi có một tiếng động vang đến tai của Su-yeon. Cuối cùng Su-yeon rơi vào ảo giác rằng cô đang nghe tiếng động của tâm hồn mình. Nó giống với tiếng bản nhạc không lời của ca sĩ nhạc jazz mà Su-yeon từng một thời yêu thích. Có lẽ cô suốt ngày đi theo các buổi biểu diễn của cô ca sĩ cùng tuổi với mình nên nhầm tưởng nghe thấy tiếng của cô ta. Su-yeon nhìn về phía phòng của mẹ. Cô sớm nhận ra rằng đó không phải là bài hát của ca sĩ nhạc jazz nọ. Cô đứng dậy khỏi ghế sofa và mở cửa phòng của mẹ. Không phải giữa mùa hè nhưng cửa sổ mở hờ và mẹ đang ngồi rụt vai lại cất tiếng rên khiến cô liên tưởng đến bản nhạc của ca sĩ jazz. Âm thanh phát ra từ cổ họng rung rung như đang hoảng loạn. Âm thanh buồn nhất cô nghe thấy lần đầu trong đời mình. Su-yeon đóng cửa sổ lại và hạ rèm cửa xuống, sau đó cô đứng đó nhìn vào lưng mẹ. Chiếc lưng của người mẹ già 76 tuổi đang run lên từng hồi. Su-yeon đứng ngơ ngẩn nhìn chiếc tủ khảm xà cừ phủ bóng phía sau lưng mẹ tựa như người chợt nhận ra mẹ mình vẫn còn sống sau hàng thế kỷ. “Su-yeon à, mẹ muốn ăn mì,” mẹ cất tiếng nói với cô.

페이스북 유튜브

COMMENTS AND QUESTIONS TO koreana@kf.or.kr
Address: 55, Sinjung-ro, Seogwipo-si, Jeju-do, 63565, Republic of Korea
Tel: +82-64-804-1000 / Fax: +82-64-804-1273
ⓒ The Korea Foundation. All rights Reserved.

Copyright ⓒ The Korea Foundation All rights reserved.

페이스북 유튜브