ĐỜI SỐNG

HÌNH ẢNH HÀN QUỐC Quang cảnh đêm của khu "lò" luyện thi Hagwon

Mai là ngày thi, nhưng từ chập tối tôi đã buồn ngủ khiến không thể tập trung được. Tôi định chợp mắt đúng một tiếng rồi học tiếp, nên nhờ mẹ gọi dậy và nằm xuống. Thế nhưng tỉnh dậy trời đã sáng rõ. Trước mắt tôi mọi thứ mù mịt.
Tới tận bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn có giấc mơ như vậy, nhớ về cảm giác lãng phí thời gian trong những ngày còn đi học của mấy chục năm trước. Tỉnh dậy khỏi giấc mơ, tôi thấy an tâm với hiện thực, rằng mình đã qua cái tuổi phải học và thi, thế là lại nằm xuống ngủ tiếp. Nhưng còn nhiều học sinh của đất nước này vẫn chưa được an tâm, chưa được ngủ ngon như vậy.
Thỉnh thoảng ở đâu đó, chúng ta nghe thấy người nước ngoài nói ghen tỵ với nhiệt huyết giáo dục của người Hàn Quốc. Tuy nhiên trong xã hội coi trọng bằng cấp, xem giáo dục như một phương tiện để đạt được nghề nghiệp hay thăng tiến địa vị xã hội, cụm từ “cạnh tranh không giới hạn” trở thành một câu đáng sợ, và điều đó khiến cho học sinh cũng như phụ huynh phải tham gia vào cuộc chạy đua marathon trong các kỳ thi tuyển sinh đại học. Bắt đầu học từ lứa tuổi mẫu giáo, lần lượt đến trường trung học cơ sở và phổ thông phải trải qua nhiều kỳ thi phân loại học sinh, với mục tiêu là vào được những trường đại học – được gọi là – danh tiếng, tất cả bị đẩy vào cuộc chạy đua có tên gọi “địa ngục tuyển sinh đại học”. Rồi sau đó, tiếp tục chạy hụt hơi với những kỳ tuyển chọn du học, kỳ thi tuyển dụng.
Trong những cuộc cạnh tranh khốc liệt này, học sinh và phụ huynh luôn đỏ mắt tìm kiếm những phương pháp để giành được điểm số cao nhất. Trong bối cảnh tàn nhẫn của nền giáo dục công được phân theo thứ bậc, đã từ rất lâu rồi, thì trường của những cơ sở giáo dục tư nhân – gọi là trung tâm luyện thi hagwon – đã lên ngôi.
Lời quảng cáo của những trung tâm về việc đạt được ưu thế cạnh tranh là một cám dỗ không thể từ chối. Những bậc phụ huynh phải chịu áp lực với một khoản chi tiêu lớn để đầu tư cho thành công trong tương lai của con cái mình. Tuy nhiên trong hoàn cảnh dạy thêm học thêm bỗng trở thành điều gì đương nhiên, cạnh tranh ngày càng khốc liệt, thì hiệu quả của sự đảm bảo ưu thế, ngược lại, ngày càng thấp xuống.
Con đường để thỏa mãn cơn khát về tri thức ngày càng dài, và cạnh tranh càng ngày càng lộ rõ. Theo báo cáo năm 2017 của Bộ Giáo dục, chi phí học thêm của cấp tiểu học và trung học cơ sở là 186 nghìn tỷ won, mỗi học sinh trung bình một tháng tiêu tốn 271.000 won cho việc học thêm, cao nhất trong suốt thời gian qua. Tuy nhiên thực tế chi phí cho giáo dục tư còn vượt xa con số thống kê này và đã vượt xa giáo dục công một thời gian dài.
Đây là hình ảnh con đường đông nghẹt xe cộ của những phụ huynh dừng đón con trước một trung tâm luyện thi đại học – được coi là – số một tại phường Daechi, quận Gangnam thành phố Seoul, lúc 10 giờ đêm khi lớp học kết thúc. Những đứa trẻ bắt đầu tràn ra đường, và sau 10 phút con phố lại trở nên yên bình giống như là một trận chiến đã đi qua.
“Những kiến thức chúng ta biết không thể bằng những gì chúng ta thích, và những kiến thức chúng ta thích không thể bằng những gì chúng ta thực sự hứng thú” – phải chăng câu nói của Khổng Tử từ xa xưa giờ đây đã thành một điều phù phiếm?

Kim Hwa-young Nhà phê bình văn học, Hội viên Viện Nghệ thuật Quốc gia Hàn Quốc
Trần Phương Anh Dịch.
페이스북 유튜브

COMMENTS AND QUESTIONS TO koreana@kf.or.kr
Address: 55, Sinjung-ro, Seogwipo-si, Jeju-do, 63565, Republic of Korea
Tel: +82-64-804-1000 / Fax: +82-64-804-1273
ⓒ The Korea Foundation. All rights Reserved.

Copyright ⓒ The Korea Foundation All rights reserved.

페이스북 유튜브